5 chứng bệnh của trẻ dễ bị bố mẹ bỏ qua

Viêm tai, lác, chậm phát triển… là những chứng bệnh ở trẻ dễ bị bố mẹ lơ là.

1. Lác
Lác là gì?: Lác là tình trạng mắt của trẻ mất cân bằng, bị rối loạn. Một bên mắt khi nhìn mọi thứ đều “dao động”, cơ mắt một bên có thể yếu hơn bên kia. Phần trọng điểm giữa hai mắt hoặc não không liên quan đến nhau. Nếu lác không được chữa trị có thể dẫn đến thị lực kém, tức là một con mắt yếu, dường như hoàn toàn không thể sử dụng được.
Tại sao lác khó phát hiện?
Khi kiểm tra mắt của trẻ thì trẻ vẫn nhìn bình thường. Vì vậy, bác sỹ không lưu ý đến vấn đề này. Nhãn cầu của trẻ sơ sinh có thể không làm việc không đồng nhất, nhưng khi trẻ được 3 – 6 tháng, mắt đa phần hoạt động đồng nhất.
Bố mẹ làm gì để giúp trẻ?
Hàng tuần, bố mẹ nên lấy đèn pin kiểm tra mắt của trẻ. Giữ chặt đèn pin ở vị trí 20-30cm, kiểm tra điểm sáng ở từng mắt có cùng một chỗ hay không. Nếu điểm sáng không đồng nhất, hãy đưa trẻ đến bệnh viện nhờ bác sỹ kiểm tra sâu hơn.
2. Viêm tai
Viêm tai là gì?
Viêm tai là một dạng nhiễm trùng tai giữa, do dịch thể tập trung tạo ra một môi trường thân thiện cho vi khuẩn sinh sống. Ít nhất 70% viêm nhiễm xảy ra trước khi bị cảm lạnh. Trẻ rất nhạy cảm với nhiễm trùng tai.
Tại sao khó phát hiện?
Một số triệu chứng có biểu hiện giống như bị cảm bình thường, ví dụ như nghẹt mũi, sốt nhẹ và dị ứng. Nếu trẻ bị đau nhức tai thông thường sẽ kéo hoặc chà xát vào tai nhưng cũng có thể không đau.
Bố mẹ làm gì để giúp trẻ?
Đây là lúc bố mẹ cần phát huy khả năng quan sát. Dấu hiệu phân biệt là khi trẻ đang bị cảm, tai viêm nhiễm, trẻ không muốn nằm xuống (áp lực dịch thể ở tai giữa làm cho trẻ khi nằm ngửa hoặc nuốt vào thì tai rất đau).
Các triệu chứng khác bố mẹ cần lưu ý: Góc mắt chảy dịch vàng, chất nhầy khoang mũi dày đặc, quầng xanh ở đáy mắt, mắt vô hồn.
3. Chậm phát triển
Chậm phát triển là gì?
Khi trẻ 5-6 tháng, trẻ có biểu hiện phát triển chậm rõ rệt ở mọi phương diện như cơ thể, nhận thức, hành vi, tình cảm, khả năng giao tiếp.


Tại sao khó phát hiện?
Bởi vì trẻ phát triển có nhiều loại khác nhau, có trẻ “bình thường” học đi và học nói chậm. Thông thường, bác sỹ rất khó chẩn đoán ra trước khi trẻ chưa có một dấu hiệu nào đó quá mức. Ngoài ra, bác sỹ mới khám cho trẻ khoảng 15 phút, thời gian quan sát ngắn như vậy rất khó để chẩn đoán bệnh.
Mặt khác, để kiểm tra được chính xác thì cần phải cho trẻ ở trong môi trường bình tĩnh và thoải mái. Tuy nhiên, trong quá trình kiểm tra có thể trẻ sẽ cảm thấy mệt mỏi, tâm trạng bất ổn, sợ sệt hoặc không muốn kiểm tra toàn bộ.
Bố mẹ làm gì để giúp trẻ?
Qua quá trình ghi chép lại sức khỏe của trẻ, bố mẹ sẽ khách quan trải nghiệm và theo sát được quá trình phát triển của trẻ. Nếu trẻ lớn lên ổn định thì không có gì lo lắng, nhưng nếu phát hiện trẻ phát triển bị trì trệ, hãy lập tức tư vấn ý kiến của bác sỹ.
4. Thiếu sự tập trung và tăng động
Tăng động là gì?
Bệnh thiếu tập trung (ADD) và tăng động (ADHD) làm cho trẻ khác hẳn tư với các trẻ khác trong hai mặt, học tập và tư duy. Một số hành vi đặc biệt, ví dụ như chú ý chậm chạp, sức tập trung kém, bốc đồng và hiếu động quá mức là nổi trội nhất.

Tại sao khó phát hiện?
Như trên đã nói, mỗi lần đi khám bác sỹ chỉ có một thời gian ngắn để kiểm tra tiến độ phát triển của trẻ. Vì vậy bác sỹ cũng chỉ nhận xét và chẩn đoán trong giới hạn. Mặt khác, trên thực tế, bác sỹ cũng không thể nhanh chóng kiểm tra và biết rõ các hành vi của trẻ khi học tập, chơi đùa.
Bố mẹ làm gì để giúp trẻ?
Thông thường, bố mẹ và bác sỹ rất khó phán đoán việc trẻ thực sự đang cố gắng hay là hành động khác lạ. Tuy nhiên, bố mẹ có thể bám theo chứng thiếu tập trung và tăng động để làm bằng chứng, bao gồm thái độ cực đoan, tức giận vô cớ, không chú ý trong nhiều việc và hành động giao lưu với bên ngoài không thích hợp (ví dụ thường xuyên cắt ngang lời của người khác).
Nếu bạn lưu ý đến những hành động thường ngày trên và ghi chép vào sổ cần thận, bao gồm cả tần suất xuất hiện của hành động này ảnh hưởng trẻ như thế nào. Bạn sẽ để ý thấy trẻ có biểu hiện không tốt ở trường, không thích học hoặc lòng tự trọng thấp (những việc này bác sỹ cần phải biết). Nếu bố mẹ rất lo lắng và không có được sự giúp đỡ của giáo viên ở trường, hãy tìm cách giải quyết khác hoặc tìm bác sỹ chữa trị cho trẻ.
5. Nhiễm trùng đường tiểu (UTI)
Nhiễm trùng đường tiểu là gì?
Nhiễm trùng đường tiểu là một loại viêm nhiễm ở bang quang, thận hoặc đường tiểu (đường thông dùng để đào thải nước tiểu). Do vi khuẩn xâp nhập vào ống tiết niệu và theo máu lọt vào các bộ phận khác gây ra. Bàng quang thường chịu viêm nhiễm, con gái dễ bị nhiễm hơn con trai bởi vì đường tiểu của con gái ngắn.
Tại sao khó phát hiện?
Nhiễm trùng đường tiểu là một trong những bệnh khó phát hiện đối với trẻ mới sinh được mấy tháng và trẻ đi nhà trẻ. Khi người lớn mắc bệnh viêm nhiễm đường tiểu sẽ đi tiểu thường xuyên và đau. Nhưng trên cơ thể trẻ dưới 3 tuổi, triệu chứng này sẽ mơ hồ hơn. Cách có thể nhất để bác sỹ kiểm tra ra trẻ bị nhiễm trùng đường tiểu là sốt không nguyên nhân. Nôn mửa và khóc hét không yên cũng là đầu mối.
Bố mẹ làm gì để giúp trẻ?
Nhiễm trùng đường tiểu chưa được phát hiện (vì vậy chưa được chữa trị) có thể dẫn đến tổn thương thận nghiêm trọng. Ngoài sốt, nôn và khóc thét, một trong những triệu chứng đáng tin nhất chỉ có mẹ mới có thể phát hiện ra các tiểu tiết qua quan sát như: Trẻ có hành vi khác lạ nhưng trẻ rõ ràng bị bệnh và rất khó chịu. Mẹ hãy hỏi trẻ: “Có phải con đi tiểu đau không nhỉ?”, lúc đó trẻ sẽ trực tiếp nói: “Mẹ ơi, khi con đi tiểu đau lắm” (trẻ từ 2-3 tuổi đều có thể trả lời câu hỏi này).

Nguồn Dinh dưỡng

 
  • Advertisement
  • Advertisement
  • Advertisement
  • Advertisement
  • Advertisement
  • Advertisement
  • Advertisement